Minh Tường's Blog

Hoài Niệm Dấu Yêu

Ngày Hạnh Phúc January 6, 2019

Filed under: Góc Thơ — Minh Tường @ 10:43 pm
Tags:

Hôm nay sương lạnh vừa tan

Một ngày nắng đẹp ngỡ ngàng mùa đông

Anh nghe ấm ấp cõi lòng

Cùng em, mình vẫn thong dong giữa đời

 

Ngày xưa thề hẹn lứa đôi

Răng long tóc bạc da mồi có nhau

Giờ đây tình vẫn ngọt ngào

Thời gian dù có lao đao phận người

 

Thương từng ánh mắt bờ môi

Nụ cười, mười tám xuân rồi vẫn xinh

Dáng đi giọng nói cũng tình

Hồn anh say khướt phiêu linh một thời

 

Bên trời ta cứ rong chơi…

Con ngoan hiếu học, cuộc đời yên vui

Mong em luôn nở nụ cười

Cho mình những phút thảnh thơi an nhàn…

121618 (tặng vợ Happy Anniversary)

Minh Tường

Advertisements
 

Đếm Những Tàn Phai

Filed under: Góc Thơ — Minh Tường @ 10:39 pm
Tags:

Tôi nhớ lắm áo nàng thu vàng rực

Chiều lang thang nghe lá rụng ven đường

Con bướm nhỏ đậu dưới giàn hoa cúc

Đang say tình hay lưu luyến mùi hương

 

Đâu còn thấy mùa thu vàng lá đổ

Trời miên man pha lẫn chút sương mù

Nghe quanh quẩn một nỗi buồn rất lạ

Áo em vàng hay nỗi nhớ mùa thu

 

Em cũng bỏ theo mùa thu đi mất

Thềm hoa xưa mộng vỡ nát bên đời

Tôi ngụp lặn giữa đôi bờ hư thực

Buổi xa người ký ức cũng mồ côi

 

Gởi chút nắng vào trong mùa thu cũ

Cho lá vàng năm ấy sẽ thôi bay

Mai tiễn biệt mối tình xưa yên ngủ

Chờ đông về ngồi đếm những tàn phai…

120918

Minh Tường

 

Rong Rêu

Filed under: Góc Thơ — Minh Tường @ 10:36 pm
Tags:

Ai cũng có những tháng ngày êm ái

Ngắm mây bay nằm nghe gió bên trời

Hạnh phúc đó tưởng sẽ là mãi mãi

Rồi cũng tàn theo những cánh hoa rơi

 

Tôi cũng có một thời mơ với mộng

Theo bước em trên khắp nẻo đường về

Quay nhìn lại góc trời xưa lồng lộng

Gió trên ngàn cuốn mất những đam mê

 

Thôi đành vậy khi tình yêu dang dở

Tiếc thương chi cho tan tác cõi lòng

Nếu đã biết cuộc tình xưa lầm lỡ

Nhắc chi hoài cho giá buốt đêm đông

 

Thì thôi nhé đành lòng ta bỏ hết

Nhớ thương nhau cũng hư ảo như chiều

Đêm gối mộng lên cuộc tình đã chết

Nghe muôn trùng ký ức hóa rong rêu…

190918

Minh Tường

 

Trên Đỉnh Mùa Đông

Filed under: Góc Thơ — Minh Tường @ 10:32 pm
Tags:

Ta giấu trong lòng chút nỗi đau

Nằm nghe đêm lạnh gió mưa gào

Một lần lỗi hẹn trong tiền kiếp

Là mãi nghìn sau không có nhau

 

Nhan sắc ngày xưa giờ héo úa

Dốc chiều mờ nhạt nét thu phai

Lược gương vỡ nát, sầu trú ngụ

Đong đếm nỗi buồn trên ngón tay

 

Xin gởi về em lời sám hối

Chiều trên đỉnh nhớ ngắm mây bay

Mùa đông khắc khoải đầy ảo vọng

Che chắn giùm ta tiếng thở dài..!

 

Nửa mảnh hồn đau ngày tháng cũ

Vệt ngày loang lổ bóng chim câu

Dáng em ngơ ngác chiều cố xứ

Rưng rức hồn ta trọn đỉnh sầu…

120818

Minh Tường

 

Biết Tên December 15, 2018

Filed under: Góc Thơ — Minh Tường @ 11:32 pm
Tags:

Cô bé tên gì cô bé ơi..?

Bao lần tôi muốn hỏi nhưng thôi

Biết em từ thuở còn xa lạ

Nên mãi thầm mơ bóng một người…

 

Cô bé chỉ cười không nói năng

Mắt huyền pha lẫn chút xa xăm

Dường như còn ít nhiều e ngại

Muốn nói thì sao mãi lặng thầm..?

 

Cô ở nơi nào trên thế gian..?

Mai này tôi chắc sẽ tìm sang

Hôm nay quán xá chiều quạnh vắng

Tôi muốn kề bên dáng cô hàng…

 

Em hãy là cô bé mắt nai

Cho hồn lãng tử mãi mê say

Giờ tôi đã biết tên rồi nhé..!

Càng đắm tình em giữa cõi này…

111818

Minh Tường

 

Hoài Khúc 24 December 12, 2018

Filed under: Hoài Khúc — Minh Tường @ 10:43 pm
Tags:

Từ trong góc phố rộn ràng

Tôi nghe nhịp bước cô nàng năm xưa

Mùa đông vạt nắng lưa thưa

Trên môi hé nụ, xuân vừa chợt sang

 

Tôi mê tiếng guốc cô hàng

Hình như tuyết cũng ngỡ ngàng thôi rơi

Còn đây e ấp môi cười

Người muôn năm cũ ngược xuôi phố hồng

 

Người về rộn rã phố đông

Có em mây gió thổi dòng tóc bay

Tìm trong giấc mộng bao ngày

Bâng khuâng kỷ niệm chợt quay trở về

 

Người về rũ bỏ cơn mê

Ngoài kia xuân đã cận kề gót chân

Hình như đâu đó thật gần

Nghiễm nhiên có dáng thanh tân thuở nào…!

120818

Minh Tường

 

Chiếc Lá Vàng Năm Cũ December 2, 2018

Filed under: Góc Thơ — Minh Tường @ 10:03 pm
Tags:

Cúi nhặt mùa thu đã úa vàng

Cất vào trong mộng lúc mùa sang

Nhớ nhung ta giấu vào trong lá

Đêm vắng nên lòng thêm ngổn ngang

 

Khi nắng chiều tan phía cuối trời

Ta về trong bóng tối chơi vơi

Thoáng nghe tiếng lá rơi nhè nhẹ

Cứ ngỡ thân quen bước một người

 

Đêm qua ta thức nhìn trăng muộn

Một góc buồng tim bỗng rộn ràng

Có phải bên trời em cũng thức

Trong lòng đang ngóng bước ta sang

 

Em ơi chiếc lá vàng năm cũ..!

Giờ chắc tàn phai mấy kiếp rồi

Bóng dáng em xưa giờ cũng lạ

Cũng tàn theo giấc mộng phai phôi

 

Ừ thôi em nhé mình quên hết..!

Khi nắng hoàng hôn phủ kín chiều

Chiếc lá thu phai vàng kỷ niệm

Rơi đầy lối vắng bước hoang liêu…!

111718

Minh Tường